Thành phố Hồ Chí Minh là nơi có đông người nhập cư, cốt yếu là công nhân làm việc trong các khu chế xuất, khu công nghiệp. Với lượng người như vậy, tạo nên sức ép lớn về nơi ăn chốn ở. Trước mắt, các khu nhà trọ bình dân mới chỉ đáp ứng nhu cầu cơ bản của người nhập cư là có chỗ cư trú qua đêm hơn là một nơi ngơi nghỉ, thư giãn đúng nghĩa để tái hiện sức cần lao sau một ngày làm việc nặng nhọc. Nhưng mức lương công nhân thấp nên chỉ có những nhà trọ rẻ tiền mới hiệp khả năng chi trả của họ. Và tiềm lực của các chủ nhà trọ cũng chỉ đủ để họ xây được những căn phòng cho thuê bé nhỏ kiểu đó mà thôi. Song, xét về tổng thể và để đáp ứng nhu cầu phát triển vững bền của một đô thị văn minh, hiện đại trong ngày mai, thì các khu nhà trọ rẻ tiền không khác gì các khu ổ chuột xuất hiện nhan nhản trên địa bàn thành phố, thật sự cần được thay thế bằng các khu tạm cư quy củ, sạch sẽ, khang trang hợp sự phát triển chung của thành phố. Với tốc độ đô thị hóa nhanh như giờ, nếu không có các giải pháp kịp thời thì trong tương lai không xa, các khu nhà trọ tự phát sẽ trở thành "sự thách thức" đối với mỹ quan thị thành. Thực tại, thị thành cũng tính tới vấn đề này và đã có nhiều chủ trương, chính sách cũng như cơ chế ưu đãi cho những ai tham dự vào việc xây nhà tạm trú cho công nhân. Nhờ đó mà từ năm 2006 đến nay, trên địa bàn thành thị đã có khoảng hơn 12 dự án nhà lưu trú công nhân được đầu tư xây dựng và đưa vào sử dụng, đáp ứng chỗ ở cho khoảng 20.220 chỗ ở. Nhưng đến nay, kết quả khảo sát của các cơ quan chức năng cho thấy, các khu tạm trú lượng công nhân thuê ở mới đạt tỷ lệ khoảng 50%. Cho dù, các khu nhà lưu trú có chất lượng tốt, đầy đủ các khu chức năng và không gian phục vụ nhu cầu ở, sinh hoạt, thể dục - thể thao nhằm tạo môi trường sống văn minh, an ninh, trật tự góp phần ổn định cuộc sống cho công nhân, người lao động. Giá cả cũng không quá cao so với mặt bằng chung, khoảng từ 130 nghìn đến 200 nghìn đồng/người/tháng. Chưa kể, để cuộn và giữ người cần lao, các doanh nghiệp còn có thêm chính sách hỗ trợ, tạo điều kiện ăn ở cho công nhân như miễn phí hoặc hỗ trợ tiền thuê nhà vào lương... Thế nhưng, số lượng công nhân đến ở vẫn không lấp đầy các khu tạm cư. Duyên do là do quy định về đối tượng được thuê phải là công nhân đang làm việc tại khu công nghiệp, khu chế xuất còn đơn thân; phải được doanh nghiệp bảo lãnh vào ở,... Trong khi đó, người cần lao nhập cư khi đến đô thị làm việc thường đi cùng nhóm bạn, anh chị em, gia đình hoặc sau vài năm lập gia đình, sinh con,... Có nhu cầu sinh sống chung. Bên cạnh đó, do ảnh hưởng từ lối sống vốn có ở quê nhà cho nên phần đông người lao động thích có cuộc sống tự do, thoải mái với gia đình, chưa thích nghi với sự quản lý về giờ giấc, và những quy định cần có trong môi trường lưu trú công nhân của ban quản lý. Qua khảo sát quan điểm một số công nhân đang làm việc trong khu chế xuất cho thấy, công nhân không đượm đà vào ở nhà tạm trú bởi các lý do: không cho người nhà vào ở cùng, không được thoải mái tổ chức vui chơi, ăn uống tại phòng với bạn bè, phòng ở đông người nên không thuận tiện trong sinh hoạt cá nhân chủ nghĩa... Mặt khác, giá sẽ đội lên cao nhiều lần nếu lượng người thuê trong từng phòng không đủ theo số giường. Do vậy, các doanh nghiệp không mặn mà xây dựng và công nhân cũng không thúc vào ở trong các khu tạm trú. Cho dù môi trường sống ở đó tốt hơn rất nhiều so với các khu nhà trọ xập xệ ở bên ngoài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét